Saturday, August 15, 2009

Con đường tới những vì sao...

My way to go to office - University of New South Wales, Sydney


Vậy là trận ốm kéo dài 1 tuần đầy vật vã rồi cũng qua đi, cơ thể sau tra tấn của những cơn sốt cao rồi cũng dần bình phục, tinh thần của 1 kẻ du học xa quê vừa mới tới xứ người cũng được 1 lần nếm trải sự cô đơn... Tất cả để tạo thành ký ức không thể nào quên! Dẫu thế, phía trước vẫn là bầu trời, vẫn là những vì sao!


31 tuổi... cái tuổi đã sang thời mà các cụ vẫn bảo "tam thập nhi lập", mình lại chọn con đường tiếp tục sự nghiệp học hành. Có lẽ là ngược đời với nhiều người! Biết sao được, cái nghề mình theo đuổi và đam mê cần lắm lắm sự học. Học lấy những cái mới, điều hay và tìm cách chia sẻ chúng cho thế hệ sau hẳn vẫn là cách mà muôn đời nay loài người tâm niệm. Vì thế dường không có gì văn hoa khi nói rằng mình đang đi trên con đường hướng tới những vì sao, những vì sao tri thức!

Con đường tới những vì sao... Chông gai của 1 kẻ du học xa xứ vẫn được người người nhắc đến như phải tự thu xếp cuộc sống (thuê nhà, nấu ăn, tắm giặt, làm thêm...), hòa nhập vào 1 nền văn hóa mới (với lối sống, ngôn ngữ có thể là xa lạ), và đặc biệt là hòa nhập vào một nền khoa học mới - mới về đủ thứ từ các trang thiết bị phục vụ nghiên cứu, quan hệ ứng xử trong công việc cho tới lối tư duy... Dẫu thế ẩn sau những chông gai vẫn là những vì sao lấp lánh - khả năng độc lập, khả năng thích nghi và cơ hội tiếp cận những tinh hoa tri thức!

Con đường tới những vì sao... Ngoài những vì sao tri thức, vẫn còn những vì sao thú vị - khám phá văn hóa, thiên nhiên, con người của các đất nước khác nhau. Ta sẽ thấy mình không còn như kẻ đi săn trong khu rừng nhỏ nơi quê nhà mà thực sự đã tới những khu rừng mới, rộng lớn, đầy chim muông, hoa trái như Amazon... Bước đi đôi khi là chập chững, lạ lẫm nhưng luôn chứa đựng bất ngờ, luôn tìm thấy nhiều điều lạ... Quả thực "khám phá" những giá trị mới hẳn phải là 1 trong những vì sao lung linh nhất bù đắp cho những hi sinh, vất vả của những kẻ xa xứ tìm tri thức.

Con đường tới những vì sao... Vẫn biết sẽ có nhiều rủi ro, mất mát trên con đường ấy, ai cũng biết vậy, song nếu không có rủi ro, mất mát liệu có chăng những cơ hội mới, có những niềm vui mới. Tôi vẫn thường tự nhủ về điều ấy, vẫn với niềm tin ấy, để vẫn bước đi theo những đam mê và ước vọng - dù thật bình dị! Khi gặp khó khăn, hãy tự mỉm cười - hãy dấn bước, đừng ngại ngần, bạn sẽ gặp những vì sao xinh xắn và lung linh!

Wednesday, August 5, 2009

Vậy là đã đến Sydney...

Sunset in Rose Bay - Sydney, Australia

Rốt cuộc, sau hơn 2 năm mình lại trở về Sydney. Lý ra bài viết này sẽ đầy màu sắc. Nhưng vì 1 sự kiện ngoài dự kiến, mọi thứ đành tạm để dịp khác.

Sau 2 ngày tới Syd, 1 cuộc từ giã mùa hạ (Vietnam) để tới với mùa đông xứ Úc cũng là lúc sự kiện ngoài dự kiến ập đến - tự dưng mình thấy kiệt sức và ốm - sốt. Sốt đùng đùng mấy ngày nay. Cứ toàn 39, 40 độ. Ốm đau xa nhà đã chán. Ốm sốt vào cái dịp H1N1 lại càng chán hơn. Mọi thứ triệu chứng đều bị nghi ngờ. Mình thì tự cho có lẽ là cảm lạnh (hehe, dân Vietnam thường hay làm thay việc bác sỹ!).

Công việc đang vào thì lại phải tạm ngừng, nhưng trong cái xui lại có cái may. Trận ốm này cho mình biết về tình trạng sức khỏe để có thể thích nghi và chiến đấu trong cả 1 chặng đường nghiên cứu dài hơi. Cũng không thể không nhắc đến giá trị của bạn bè. Số mình có vẻ may mắn về đoạn này, ở đâu cũng có thể gặp được bạn bè tốt. Tự dưng viết đến đây, mình lại nhớ đến câu thơ của NTT "Bạn bè ơi, nếu mà không các bạn. Ta như chai rượu đã cạn rồi..."!

Monday, July 27, 2009

Trở lại Sydney... nhớ bài viết ngày đấy!

On the way to go to Blue Mountain, Sydney, Australia

Thế là sau hơn 2 năm, chuẩn bị ngày trở lại Sydney trong một chuyến đi dài hơn, nhiều suy tư, nhiều day dứt hơn..., mình lại nhớ khoảng thời gian đã có với thành phố này, với con người xứ này. Mọi thứ xa mà sao thật gần. Định viết vài điều lại thôi, tự dưng mình thích làm cái việc thường của người già - lật giở kỷ niệm. Post lại lần nữa 1 bài viết cũ là cách để mình dấn bước... (Hanoi, 2009).


Sydney, ngắn thời gian và dài cảm nhận!

3 tháng ở Sydney, chỉ còn 3 ngày nữa để trở về, cũng là lúc tôi chợt nhận ra mình còn một món nợ phải trả - trải một vài dòng cảm nhận, có lẽ là không đủ để nói hết về những gì tôi đã thấy, những người tôi đã gặp, những gì đã nghĩ suy, đã vui, đã buồn! Dẫu sao trong "hằng hà sa cảm xúc ấy" vẫn cần "chiết xuất" một đôi điều để sẻ chia!

"Sydney, ngắn thời gian - dài cảm nhận", không ưa chơi chữ, nhưng có lẽ chỉ còn cách này để khái quát nên những gì tôi cảm nhận về Sydney! 3 tháng so với đời người, với những nơi tôi đã đi và sẽ đi thực sự không phải là dài, nhưng những cảm nhận của tôi trong 3 tháng ở Sydney thật nhiều: có những ngày buồn - ngồi một mình nhìn ra khung cửa sổ nhỏ và nghĩ lan man về cuộc đời; có những đêm buồn - thu mình bên bãi biển Coogee trong cái rét đậm của Sydney, một vài ly rượu để trôi trôi cảm xúc về miền ký ức... rồi những ngày vui lang thang cùng anh em trên Phố, Shopping và Shopping - điệp khúc đã trở nên quen với chúng tôi khi được lãng quên thời gian cùng chị em tìm kiếm trong ty tỷ mặt hàng và đồ lưu niệm, rồi những ngày dạo chơi tới vùng rừng xanh thẳm Blue Mountain và lâng lâng cảm xúc trong câu chuyện tình yêu của 3 chị em gái để hiểu thêm truyền thuyết hòn núi 3 sisters và lại nhớ về nàng Tô Thị xứ mình; rồi nữa, kỷ niệm về những ngày vượt qua hơn 3h đồng hồ trên xe để đến với Thủ đô Canberra, ngắm nhìn Parliement House và nhớ về những ngày dự khán Quốc hội Việt Nam!

"Sydney, ngắn thời gian - dài cảm nhận", trong những ngày lang thang ấy, tôi chợt hiểu hơn về những người bạn đồng hành và cả những con người nơi đây. Họ quá trở nên thân thiết, tôi đã nghe nói về một đất nước Úc đa dạng văn hóa, nhưng với tôi dường như nước Úc còn ấn tượng hơn về tình yêu con người - thân thiện nhưng không suồng sã, quá đủ để yêu và mến, phải không?

Những người bạn tôi, sẽ không có nhiều thời gian để sẻ chia nữa, chúng tôi lại tiếp tục mải miết trên con đường sự nghiệp và cuộc sống riêng của mình, nhưng 3 tháng ở Sydney sẽ chiếm trong lòng của không chỉ tôi mà cả họ một chỗ đứng thật vững chắc và đầy ấn tượng!

Sydney, 3 ngày nữa để hồi tưởng về những gì của 3 tháng qua, mơ ước gì ư... tôi không muốn mơ ước như lời một bài hát đã yêu mến ngày xưa "nếu có ước muốn trong cuộc đời này, hãy nhớ ước muốn cho thời gian trở lại", tôi mơ sẽ lại có những ngày tháng tiếp theo thú vị như ở Sydney để con người lại được sống với nhau theo đúng nghĩa của "tình yêu con người"! Có quá cao xa và tham lam không nhỉ?!

(UNSW Library - 2007)