Sau một chuyến đi xa, trở về hn, tự dưng sốt cao hai ngày, trong những lúc mê mê tỉnh tỉnh ấy chợt nhớ những câu thơ đầy chất tự sự của Trịnh Thanh Sơn, xin được post tặng bạn bè...
Rơi chiều vàng ngơ ngác sóng
Xin đừng dối chi chân trời
Anh ngồi im lìm chiếc bóng
Chén này biển với mình thôi
Một cộng một thành đôi
Anh cộng cô đơn thành biển
Nắng tắt mà người không đến
Anh ngồi rót biển vào chai

1 comment:
Lại có những câu thơ khác của Bùi Khương Thanh Hà mượn biển cũng rất hay.
Sông và Biển
Đã từ lâu sông đổ về phía biển
Biển lặng câm không nói một lời
Sông cứ ngỡ biển hiền hòa đón nhận
Nào biết lòng mình hóa muối xa khơi...
Post a Comment