
Đã định không viết gì, bởi khi chìm ngập trong vô vàn cảm xúc, ta lại thấy khó khi chọn cho mình những câu chữ để giải bày những điều muốn nói... Nhưng rồi lại viết, khởi phát từ lời nhận xét của 1 người bạn thân về những bức ảnh mới được post lên: "ảnh đẹp, nhưng sao kiệm lời quá"!
11 năm xa quê, không hiếm lần về... lại tìm về quê trong những ngày cuối tháng tư này, chỉ khác với mọi lần: lần này là cả gia đình! Vẫn vậy, mỗi lần về là một lần được sống những ngày tuyệt vời... với những món quê hợp khẩu vị, vô số cuộc gặp gỡ với bạn bè, người thân và trên hết là được nhìn và hồi tưởng lại nơi mà mình đã có 18 năm gắn bó.
Lại về quê, lại gặp bố mẹ, anh chị... chỉ có điều... anh chị nay đã trưởng thành và phát triển, còn bố mẹ thì ngày một yếu hơn...
Lại về quê,... nhìn xa ra bờ đê kẹp giữa 1 bên là sông và 1 bên là kênh phía cánh đồng làng, chợt thấy cái lạnh ùa về trong lòng khi vẫn còn đây hình ảnh 11 năm trước bố đưa mình đi trong sương sớm lên phố Huyện đón xe ra thủ đô nhập học.
Lại về quê,... tôi hiểu... với mình dù ở đâu có lẽ "mọi con đường đều sẽ... hướng về quê"!

5 comments:
Tôi đem phung phí đời trai
Tiêu pha còn lại mấy bài ca dao...
Dù không tính lãi với tôi
Nhưng tôi mắc nợ suốt đời với quê ( Siu tầm).
Mấy câu thơ này hay nhưng em không nhớ rõ tên tác giả, sợ nhớ nhầm lại vi phạm Quyền tác giả thì chán lắm, smile!
Có quê mà một tuổi thơ gắn với nơi thân thương ấy là một điều rất đáng quí mà những người trẻ tuổi sinh trưởng ở thị thành như em chẳng bao giờ có được thày ạ. Nhiều người rời quê là không muốn quay lại. Nhưng nếu là em, em vẫn muốn có một cái quên để về. Chúc thày luôn giữ được tình cảm ấy với quê hương mình. "lá rụng về cội..."
Lâu em không ghé qua blog của thầy.Hôm nay đọc thấy thầy sống tình cảm và lãng mãn quá! Hihi ;-)Nhưng cảm xúc về quê hương thì luôn là như vậy phải không ạ??? Vì "Quê hương là nơi ta thương nhớ suốt nhớ suốt đời" mà!
Tự hào và thấy vui lắm vì biết được một người đồng hương tài năng và có chút đồng cảm như vậy.
Rất mong được làm quen với thầy!
"Quê hương mỗi người chỉ một
Như là chỉ một Mẹ thôi
Quê hương nếu ai không nhớ
Sẽ không lớn nổi thành người"
Đó là điều quý giá nhất cho mỗi con người xa quê đúng không thầy?
Post a Comment