Monday, March 16, 2009

Phía trước là bầu trời...



Tôi muốn viết 1 entry cho những người trẻ và cho chính mình...

Tôi muốn viết về ký ức... và về những bầu trời...


1 ngày đầu xuân, bất chợt đón những cơn gió đổi mùa rít qua khe cửa... lại nhớ... nhớ về những cơn bão thủa nào. Miền trung và Bão. Bão và Miền trung. In sâu trong lòng mỗi người dân xứ ấy là cây đổ, nhà xiêu, là những dòng nước chảy xiết, nước ngập làng. In sâu trong tôi, trong những đứa bé làng quê, sau cơn bão là thú vui đi bắt những con cá tràn bờ... Ôi hạnh phúc... đôi khi lại có thể có từ những khổ đau!


1 ngày lang thang trên núi rừng Cao Bằng, uống rượu ngô, trò chuyện cùng người Tày, người Nùng... Chợt hiểu ra rằng dù kinh tế thị trường, hội nhập quốc tế đang trở nên quá thân thuộc với dân Việt thì vẫn còn đó những vùng đất, những con người sống thật chân chất, thật thân tình! và chợt hiểu đôi khi tự do là lúc ta được hòa mình vào đất, vào trời, vào núi rừng ở 1 nơi không có Vinaphone, Mobiphone hay Viettel!


1 ngày ngồi cafe Hàng Hành... nhìn dòng người đi qua, ngẫm nghĩ về truyện ngắn "Cafe Hàng Hành" của Nguyễn Huy Thiệp, ngẫm nghĩ chuyện đời, chuyện mình. Chợt hiểu giá trị của thời gian và hiện thực! Người đến, người đi. Ly cafe đá cuối cùng cũng loãng dần. Cô gái bàn bên rồi cũng đi về chiếc Vespa... và rồ máy!


1 ngày đến 1 đất nước xa lạ mà bốn bề là biển khơi... chợt hiểu sự thú vị của những kiến thức địa lý. Mình đứng một mình trước biển và suy nghĩ đâu là phía tổ quốc. Mình nhìn lên bầu trời và hiểu rằng bầu trời dù ở quê mình, dù ở núi rừng, thành phố hay ở đất nước nào cũng thật giống nhau. Nhìn về phía ấy ta có thể thỏa sức nghĩ về tự do, thỏa sức ước ao, thỏa sức tìm lấy 1 vì sao cho riêng mình...


Phía trước là bầu trời... ai đó đã nói vậy khi cho tôi một lời khuyên. Vâng, phía trước là bầu trời và đằng sau là ký ức! Đôi khi gặp khó khăn, tôi vẫn tự mỉm cười: Phía trước là bầu trời!

3 comments:

Tu Anh L said...

Doc entry nay cua Binh ko hieu sao thay xuc dong qua.

Sài gòn mu*a!!! said...

^^ phía trước la bầu trời, hay cứ đi đến phía trước......:)

H2L_GEMINI said...

thầy già rùi, chả còn trẻ nữa, tụi trẻ bọn em chẳng sâu sắc được thế. Cuộc đời và những guồng quay vô tình...làm người ta thêm mong muốn trở lại quá khứ yên bình thầy nhỉ? THèm được ngây ngô như "ngày xưa" mà... có được đâu. Chán!!!